Chuyên Mục

sponsor

sponsor
Chuyên Mục

Favourite

Tin Tức

Góc Nhìn

Góc Kỹ Thuật

Đời Thường

Video

Nhân Vật

Sự Kiện

Lịch Thi Đấu

Giải vô địch Việt Nam

Bóng Chuyền Quốc Tế

Trọng tài bóng chuyền

Doanh Nhân với Bóng Chuyền

Cúp quốc tế nữ Bình Điền 13: BTC tiết kiệm vé mời với giám sát và trọng tài?
Theo thông lệ, khi tổ chức giải đấu, các nhà tổ chức sân đăng cai gửi cho mỗi thành viên trong Ban Giám sát và tổ trọng tài làm nhiệm vụ tại giải mỗi người 2 vé mời/buổi hoặc ngày thi đấu.
Thế nhưng điều lạ lùng đã xảy ra khi sáng ngày 11/5/2019, một số trọng tài đã phàn nàn rằng họ chỉ được nhận mỗi người 1 vé mời/ngày.
Có lẽ đây là điều đã được báo trước bởi hồi tổ chức Giải bóng chuyền hạng A toàn quốc năm 2019 (khu vực phía Nam) từ ngày 23 đến ngày 30/4/2019, Ban Tổ chức sân Kiên Giang cũng chỉ gửi tượng trưng một số vé mời cho các giám sát, trọng tài giải này. Và thực tế thì ai nấy đều thấy rõ: Nhà Thi đấu TDTT Kiên Giang vừa đưa vào hoạt động với 2500 – 3000 chỗ ngồi luôn trống hoác vì có quá ít khán giả đến xem.
Không hiểu có phải vì tiên liệu sẽ “bội thu” ở giải quốc tế bóng chuyền nữ cúp Bình Điền lần thứ 13 đầu tiên tổ chức tại Kiên Giang hay không mà các nhà tổ chức sân đăng cai lại “nhỏ giọt” vé mới cho giám sát và trọng tài, phần nào đã làm mất đi những ấn tượng tốt đẹp mà họ đã cố gắng xây dựng hình ảnh trước giải.
PHÚC VĨNH
Các cầu thủ cần phải biết bảo vệ mình...?
Đứng ở một gốc độ chuyên nghiệp thì chuyện đi đêm, quan hệ giữa các đội bóng, CLB với VĐV thì đâu có gì lạ? Không phải chỉ ở Việt Nam mới có, mà đâu phải chi có bóng chuyền và bóng đá mới có, nó chỉ khác là cách làm việc thôi. Ví dụ như ở nước ngoài thì CLB muốn chuyển nhượng thì họ liên hệ với người đại diện pháp lý (như siêu cò Jorge Mendes) để thương lượng đàm phán về hợp đồng, tính pháp lý...

Không có hợp đồng thì đừng nói chuyện luật...

Nhưng ở Việt Nam thì bóng chuyền làm gì mà có? VĐV không hiểu hết về luật, cũng không nắm được hợp đồng trong tay, chỉ biết đến giải là thi đấu, đến tháng nhận lương... Nói chung trong một nền thể thao chuyên nghiệp, thì VĐV cũng như 1 trận đấu vậy, nó đều là sản phẩm được đào tạo ra, sử dụng và chuyển nhượng đi, nếu đứng ở gốc độ chuyên nghiệp thì chuyện chuyển nhượng là rất bình thường, chỉ cần đôi bên cùng có lợi thì đúng luật mà tiến hành thôi. Ví dụ như chi phí đào tạo VĐV ra là 1.5 tỉ,... Đội bóng đào tạo ra báo giá là 2 tỉ để chuyển nhượng, ai đem 2 tỉ qua tôi chuyển nhượng, hoăc có thể hơn, dựa vào tầm quan trong, độ nổi tiếng và phong độ của VĐV. Tất cả nó sẽ được ghi rất rõ vào hợp đồng. Còn nếu không có hợp đồng thì đừng nói chuyện luật lệ hay quy chế gì được cả, đến đấy thì chỉ nói về tình cảm thôi.

Cầu thủ cần phải biết nghĩ cho tương lai

Đứng về phương diện tình cảm thì đội bóng đào tạo ra VĐV, thì về mặt tình cảm ít nhiều cũng sẽ có, nhưng thế nào là đủ, thế nào không có tình cảm? Nếu là người trong cuộc thì mới hiểu được hết những gì mà VĐV ấy quyết định. Có ai đảm bảo là đội bóng đấy sẽ lo cho bạn được khi bạn bị chấn thương, có ai đảm bảo cho bạn nữa đời còn lại ngoại trừ ba mẹ bạn? Chính vì vậy nếu đội bóng có tình cảm tốt sẽ cảm hoá cho VĐV và giữ chân VĐV đấy được, còn chuyện VĐV đấy thích ra đi,... thì đội bóng đành chịu nên làm thì cứ làm thôi, xứ lý về tình cảm và theo luật lệ thôi. Nhiều bài viết cứ đưa Ngọc Hoa, Hữu Hà... vào để ví dụ, vậy thì phải đưa cho đúng tình tiết, đừng có viêc theo kiểu lập trường ba phải, thích dẫn dắt dư luận. Ví dụ Christiano Ronaldo - CR7 cũng từ Manchester United ra đi, chuyển qua Real Madrid, giờ là Juventus đấy thôi. Họ vẫn là VĐV chính mình, họ chuyên nghiệp hơn mình nghĩ. 
Cái quan trọng là VĐV đang trong giai đoạn hợp đồng, họ toàn tâm toàn lực thi đấu cho đội bóng của họ, đấy chính là đao đức nghề nghiệp, cái tâm với nghề. Còn cuộc sống mà, ai cũng có muốn vươn lên ước mơ cao đẹp và đỉnh cao sự nghiệp, chứ không hẵn vì đồng tiền. Ví dụ như nếu 3T - Từ Thanh Thuận tiếp tục ở lại Vĩnh Long với mức lương cao hơn anh ấy nhận được ở Khánh Hoà thì đến giờ chắc gì anh ta đạt được thành tích như anh ấy ở đội Sanest Khánh Hoà, làm sao có thể đạt được đỉnh cao nhất của sự nghiệp.
Cái tốt nhất là khi mà quy chế chưa thật sự hình thành đúng quy luật của nó thì đội bóng và VĐV phải biết bảo vệ chính mình. Tôi nghĩ Hiệp hội VĐV bóng chuyền chuyên nghiệp cần được ra đời để bảo vệ quyền lợi VĐV. Đội bóng nên có hợp đồng chặc chẽ hơn để được bảo vệ quyền lợi của đôi bên. Ngoài hợp đồng đào tạo, hợp đồng lao động thì cần có hợp đồng phụ.... cái này Luật sư họ nắm rõ lắm, chỉ cần nhờ họ tư vấn là các cuộc tranh chấp sẽ trở nên dễ dàng và đúng luật hơn!
NGUYỄN HOÀNG HÀO
Ghế HLV trưởng tuyển bóng chuyền "nóng" vì đâu?
Chỉ vài ngày sau khi thống nhất chọn HLV Phùng Công Hưng, Thường vụ Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam lại khiến những bên liên quan trở tay không kịp khi chính thức trao quyền cho… HLV Thái Quang Lai dẫn dắt đội tuyển nam quốc gia trong năm 2019.
Râm ran khá nhiều lời đồn đoán trước đó trong giới bóng chuyền nhưng chỉ khi hai văn bản chính thức được công bố từ Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam (LĐBCVN), người ta mới lờ mờ nhận ra một vụ "lật kèo" ngoạn mục. Nhiệm vụ đặt ra cho vị thuyền trưởng của đội tuyển bóng chuyền nam Việt Nam trong nhiệm kỳ 3 năm (2019-2021) không hề nhẹ nhàng với mục tiêu phải giành HCV tại kỳ SEA Games 31-2021. Thế nhưng, khi HLV Phùng Công Hưng - người cùng tuyển bóng chuyền nam Việt Nam giành HCĐ SEA Games 29 rồi đánh bại cả tuyển Trung Quốc tại ASIAD 2018 - mạnh dạn chấp nhận thử thách thì LĐBCVN lại đột ngột chuyển hướng sang ông Thái Quang Lai.
Không ai phủ nhận vai trò của nhà cầm quân Thái Quang Lai trong chuỗi thành tích đáng ghi nhận của CLB Sanest Khánh Hòa hơn một năm qua, kể từ khi tiếp nhận ghế nóng ở đội bóng phố biển thay cho người tiền nhiệm Triệu Tử Thiên. Dưới quyền dẫn dắt của ông Lai, Sanest Khánh Hòa lọt vào đến bán kết Giải Vô địch các CLB nam châu Á 2018, sau đó liên tiếp thành công ở Cúp Đạm Cà Mau, Đại hội Thể thao toàn quốc 2018, đứng đầu một bảng tại vòng 1 Giải Vô địch quốc gia 2019 và mới nhất là chiến tích vô địch Cúp Hùng Vương 2019. Hàng loạt cầu thủ trụ cột của Sanest Khánh Hòa, đứng đầu là chủ công Từ Thanh Thuận, cũng trở thành ứng viên sáng giá cho các vị trí chính thức của đội tuyển quốc gia. Vì thế, việc HLV trưởng của đội bóng này có tiếp quản vị trí HLV trưởng đội tuyển nam xem ra cũng là điều không cần bàn cãi.
Thực lực của bóng chuyền nam Việt Nam trong hơn 10 năm qua không quá thua sút so với các đối thủ cùng khu vực như Thái Lan hay Indonesia. Vấn đề là cách thức đầu tư lâu dài, hướng phát triển chuyên môn cho bóng chuyền Việt Nam - cả hai đội tuyển nam lẫn nữ - chưa bao giờ được đặt ra một cách nghiêm túc qua nhiều nhiệm kỳ của LĐBCVN. Ngay cả vị trí HLV trưởng cũng thay đổi xoành xoạch qua từng năm, theo từng giải đấu và người hâm mộ đã nhiều lần chứng kiến các HLV từ chối lệnh triệu tập làm việc với đội tuyển nữ mà lý do rất đơn giản theo cách hiểu: Ai nắm quyền thì bóng chuyền nữ cũng giành ngôi á quân Đông Nam Á!
Câu chuyện ở đội tuyển nam có phần phức tạp hơn đôi chút bởi có cố gắng đến đâu, thành tích các kỳ SEA Games cũng dừng ở mức HCĐ, hơn chút nữa là bộ huy chương màu bạc, bất chấp nhiều nhà cầm quân có uy tín đã thử sức, từ HLV Nguyễn Mạnh Hùng đến Trần Văn Thư và gần nhất chính là Phùng Công Hưng. Chỉ có điều, dù đã mạnh dạn cam kết đưa đội tuyển nam giành HCV SEA Games 31 khi đại hội này diễn ra trên sân nhà sau hai năm nữa, điều chưa từng có trong lịch sử bóng chuyền Việt Nam, ông Hưng vẫn bị "lật kèo".
Thành tích của đội Thể Công bất ngờ sa sút trong vòng 4 tháng đầu năm 2019 (hạng 6/6 Cúp Hoa Lư, mất quyền tham dự Cúp Hùng Vương) và hệ quả là ông thầy Phùng Công Hưng cũng mất luôn cơ hội ký vào bản hợp đồng dài hạn với đội tuyển, cũng là điều chưa từng có với một HLV nội. 
Khác với câu chuyện ồn ào ở đội nam, vị trí HLV trưởng đội tuyển nữ không thay đổi so với cách đây hai năm, bất chấp bản thành tích của đội bóng do ông Nguyễn Tuấn Kiệt dẫn dắt tại ASIAD 2018 vướng vết đen khi tuyển nữ Việt Nam để thua khó hiểu trước Đài Loan.
CLB Ngân hàng Công Thương do ông Kiệt dẫn dắt cũng thi đấu không thành công ở vòng 1 Giải Vô địch quốc gia và Cúp Hùng Vương 2019, chưa kể việc tuyển thủ quốc gia Đinh Thị Thúy kiên quyết đòi hủy hợp đồng ra đi vì những bất đồng không đáng có. Với sự căng thẳng kể trên, đội tuyển nữ Việt Nam trong lần tập trung chuẩn bị cho SEA Games 2019 không dễ có chỗ cho tay chủ công trẻ tuổi tài năng kể trên.
ĐINH LONG
Vì sao LĐBCVN "lật kèo" cựu HLV trưởng ĐTQG nam - Phùng Công Hưng?
Như vậy là thông báo về việc cử HLV trưởng các ĐTQG năm 2019 đã được chủ tịch VFV- Lê Văn Thành ký ngày 29/4/2019, qua đó giới thiệu 2 ông Thái Quang Lai (CLB Sanest Khánh Hòa) làm HLV trưởng ĐTQG nam và ông Nguyễn Tuấn Kiệt (CLB Ngân hàng Công Thương) phụ trách ĐTQG nữ, để chuẩn bị cho SEA Games tại Philippines sắp tới.
Điều trớ trêu là thông báo này đã gặp phải phản ứng rất gay gắt từ cách làm việc và chọn lựa của LĐBCVN.

HLV trưởng ĐTQG nam bị "lật kèo"

Nếu trong bài trước, trang www.bongchuyensaigon.online cho rằng LĐBCVN chọn ông Thái Quang Lai là tạm được, vì thành tích ở vòng 1 giải VĐQG - Cúp Hùng Vương 2019 và nhiều cầu thủ Sanest Khánh Hòa trong thành phần ĐTQG nam. Nhưng điều đáng nói là trước đó (Ngày 20/4/2019), ban huấn luyện và đào tạo LĐBCVN đã có cuộc họp nghiêm túc và thống nhất chọn ông Phùng Công Hưng (HLV trưởng CLB Thể Công) là HLV trưởng ĐTQG nam tạm thời trong năm 2019 để chuẩn bị SEA Games vào cuối năm nay, trong khi chờ soạn hợp đồng dài hạn trong 3 năm (2019-2021). Qua đó, ông Phùng Công Hưng đã chấp nhận điều kiện này. Vậy mà chỉ 9 ngày sau, LĐBCVN đã "lật kèo" ông Phùng Công Hưng rất trắng trợn.
Vì sao LĐBCVN "lật kèo" cựu HLV trưởng ĐTQG nam - Phùng Công Hưng?


LĐBCVN "bất chấp" dư luận chọn HLV trưởng ĐTQG nữ

Thời gian qua, dư luận khá ồn ào quanh cuộc tranh chấp giữa HLV trưởng Nguyễn Tuấn Kiệt (Ngân hàng Công Thương) và học trò Đinh Thị Thúy, với nhiều ủng hộ nghiêng về phía Đinh Thị Thúy. Gây mất uy tín về cách hành xử của HLV trưởng Nguyễn Tuấn Kiệt. Chưa kể chuyên môn và thành tích của HLV trưởng Nguyễn Tuấn Kiệt không có nổi bật dù trong màu áo CLB (Thua cả tân binh mới thăng hạng Kinh Bắc Bắc Ninh ở vòng 1 giải VĐQG PV Gas 2019) và ĐTQG nữ thì lập kỷ lục buồn thua 15 điểm không gỡ rất khó hiểu, khi để cầu thủ Hsieh Yichen của Đài Loan - TQ phát bóng lập kỷ lục không tưởng trong làng bóng chuyền quốc tế.
Rõ ràng, trong mỗi cách chọn HLV trưởng 2 ĐTQG nam và nữ của LĐBCVN khó làm cho mọi người trong làng bóng chuyền và người hâm mộ tôn trọng!!!
Vì sao LĐBCVN "lật kèo" cựu HLV trưởng ĐTQG nam - Phùng Công Hưng?

THANH NAM
Lộ diện 2 HLV trưởng 2 ĐTQG: Lần đầu cho HLV Thái Quang Lai?
Theo nguồn tin riêng, danh tính 2 HLV trưởng cho 2 ĐTQG nam và nữ đã được đề xuất với ông Lê Văn Thành (Chủ tịch LĐBCVN), để trình Tổng cục TDTT ký quyết định chính thức.

ĐTQG nam tạm được

Về ĐTQG nam, một gương mặt bất ngờ vì chưa từng xuất hiện trong BHL ĐTQG nam trước giờ là ông Thái Quang Lai đã được đề xuất. Bởi theo LĐBCVN thì xét điều kiện thành tích nằm trong Top 4 ở vòng 1 giải VĐQG PV Gas 2019 và cúp Hùng Vương 2019 vừa qua. Qua đó, 2 HLV trưởng Trần Văn Thư (Tràng An Ninh Bình) và HLV trưởng Bùi Huy Châm (TPHCM) đã lớn tuổi. Còn lại HLV trưởng của VLXD Bình Dương thì còn quá trẻ. Cựu HLV trưởng Phùng Công Hưng (Thể Công) thì không lọt vào Top 4 nên "Cửa" rộng mở cho HLV trưởng Thái Quang Lai (Sanest Khánh Hòa) là sáng giá nhất. Hơn nữa, quân của Sanest Khánh Hòa cũng chiếm số đông nên càng thuyết phục để ông Thái Quang Lai lần đầu thử thách ở vai trò HLV trưởng ĐTQG nam.

Đã hết người cho ĐTQG nữ...?

Ngược lại, ở ĐTQG nữ vẫn là người cũ - ông Nguyễn Tuấn Kiệt (Ngân hàng Công Thương). Điều này thì không thuyết phục với nhiều người! Bởi vì mọi người vẫn nhớ kỷ lục buồn của ĐTQG nữ do ông Nguyễn Tuấn Kiệt dẫn dắt đã thua 15 điểm liên tục khi đang dẫn 12-10. Đặc biệt, gần đây ông Nguyễn Tuấn Kiệt đang lùm xùm xung quanh sự kiện chủ công Đinh Thị Thúy của đội nhà NHCT, gây bất bình cho nhiều người trong làng bóng chuyền Việt Nam với ví von: "Mấy thằng đàn ông" hùa nhau ăn hiếp con bé? Do đó, liệu với vai trò là "Thuyền trưởng" ở ĐTQG nữ thì ông Kiệt còn đủ uy tín để các học trò chấp nhận sự chỉ đạo? Nếu ông Nguyễn Quốc Vũ (ĐKVĐ Việt Nam 2018 và cúp Hùng Vương 2019 - Bình Điền Long An) "sợ" lên tuyển thì chẳng lẽ không còn ai xứng đáng!?
Ảnh: AVC
THANH NAM
ĐTQG nam trở lại với HLV trong nước?
Theo nguồn tin riêng của trang www.bongchuyensaigon.online thì cuộc thương thảo của LĐBCVN với một HLV người CuBa, để dẫn dắt ĐTQG nam chuẩn bị cho SEA Games đã bất thành. Do đó, ĐTQG sẽ trở lại thương lượng với các HLV trong nước.
Qua đó, HLV trong nước sẽ được ký hợp đồng dài hạn là 3 năm ( Chứ không từng năm như ĐTQG nữ) để họ có thể xây dựng kế hoạch bền vững. Dĩ nhiên, trong từng năm LĐBCVN sẽ áp đặt từng thành tích cụ thể, nếu không đạt sẽ trừ lương hoặc chấm dứt sớm. Đặc biệt, HLV trưởng ĐTQG nam sẽ là người không là HLV trưởng ở CLB mà phải chuyên trách, để có thời gian rà soát tất cả các giải đấu nhằm tìm thêm nhân tố mới cho bóng chuyền nam Việt Nam. Tương tự như HLV Park Hang - Seo hay HLV Mai Đức Chung bên bóng đá nam và nữ. Liêu có HLV trưởng CLB nào dám từ bỏ đội bóng ở CLB để nhận trách nhiệm ở ĐTQG nam?
Ảnh: AVC
THANH NAM
Không phải không có lí do khi trước khai mạc vòng 1 giải VĐQG PV Gas 2019, lãnh đạo LĐBCVN đã có chỉ đạo đầu tư và quan tâm đặc biệt cho ĐTQG nam hơn ĐTQG nữ, vì có tiềm năng hơn. Phải chăng LĐBCVN cho rằng bóng chuyền nữ Việt Nam đã bị "lão hóa", khó có thành tích?
Điều đó cũng có nguyên do khi nhìn vào các CLB nữ tham dự vòng 1 giải VĐQG PV Gas 2019, đều có bóng dáng các lão tướng "hàng Ba" làm trụ cột như: Thông tin Liên Việt Post Bank cần Đỗ Thị Minh, Trần Thu Trang, Kingphar Quảng Ninh còn mời cả giảng viên bóng chuyền tận ĐH TDTT TPHCM là chuyền hai Trần Hoàng Kim, Truyền hình Vĩnh Long thì mượn Trần Thị Cẩm Tú của TPHCM...Đặc biệt, đội bóng sẽ tranh chung kết nữ cúp Hùng Vương 2019 vào tối nay (13/4) là Ngân hàng Công Thương còn gọi lại 3 "lão tướng" đã tuyên bố giã từ thi đấu, để giúp là Phạm Thị Kim Huệ, Nguyễn Thị Xuân, Hà Thị Hoa. Dù ĐKVĐ VTV Bình Điền Long An làm gương khi mạnh dạn sử dụng những cầu thủ trẻ làm trụ cột cho đội hình chính, nhưng cũng đáng buồn khi họ gặp thất bại trước các "bà chị" Ngân hàng Công Thương 2-3 ở vòng bảng vừa qua. 
Với những ngôi sao đã về "vườn" trở lại thi đấu mà vẫn là những nhân tố quan trọng để giúp thành công cho một đội bóng, thì bộ mặt của ĐTQG nữ sẽ như thế nào?
THANH NAM
Vẹn cả đôi đường cho 2 đội Long An ở Vòng 2 giải VĐQG PV Gas 2019
giải VĐQG PV Gas năm 2019, sự cải tiến phương pháp thi đấu qua xếp bảng vòng 2 quả là một điều thú vị. Thú vị bởi không chỉ do cách làm có lẽ chưa từng xuất hiện ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới tổ chức giải bóng chuyền Vô địch quốc gia đã thực hiện và chứng tỏ sự hiệu quả, mà ít nhất đã giúp tránh sự nhàm chán khi các đội phải đối đầu với nhóm đội cùng bảng suốt từ đầu mùa cho đến cuối giải như nhiều năm qua.
Cũng từ điều thú vị này, qua kết quả thi đấu vòng 1, bảng C thi đấu tại Long An ở vòng 2 sẽ gồm 5 đội nữ: VTV Bình Điền Long An, Kingphar Quảng Ninh, Kinh Bắc Bắc Ninh, Tiến Nông Thanh Hóa, Mikado Thái Bình và 5 đội nam: Sanest Khánh Hòa, VLXD Bình Dương, Biên Phòng, Long An, XSKT Vĩnh Long.
Và lẽ đương nhiên, trong tư cách chủ nhà, đội nữ VTV Bình Điền sẽ chọn vòng chung kết nữ thi đấu tại đây để đón đầu việc tạo thuận lợi cho đội bóng. Và điều mặc nhiên là theo thông lệ: Sau vòng 2 thì Vòng chung kết nữ - giữ hạng nam, Vòng chung kết nam - giữ hạng nữ sẽ thi đấu cùng địa điểm.
Đây là điều thú vị kế tiếp bởi theo quy định này, Long An sẽ tổ chức Vòng chung kết nữ - giữ hạng nam và Bạc Liêu (bảng D) sẽ diễn ra Vòng chung kết nam - giữ hạng nữ.
Như vậy, ngoài thuận lợi cho đội nữ VTV Bình Điền Long An thi đấu vòng 2 và có thể là chung kết nữ (nếu lọt trong hai hạng đầu bảng chung cuộc) và đội nam Long An cũng sẽ có thể an tâm hơn vì có “hậu phương” lớn lót đường nếu họ tiếp tục đứng 1 trong 2 vị trí chót bảng chung cuộc như vòng 1: phải tranh “chung kết ngược nam”. 
Điều này là hoàn toàn có thể đối với các học trò của HLV trưởng Bùi Quang Ngọc (Long An) không chỉ vì các đối thủ đang tạm xếp phía trên như Sanest Khánh Hòa, VLXD Bình Dương, Biên phòng đều là những “khúc xương” khó nuốt trôi và phía sau họ – thêm một XSKT Vĩnh Long đang thể hiện là đối thủ đáng gờm bởi đội bóng này vừa thuê được HLV trưởng Nguyễn Văn Hải và chủ công Phạm Hữu Trường – những người vốn từ Long An đi ra nên nắm rõ điểm mạnh, yếu của đội bóng quê nhà một cách tận tường, trong khi thực lực nam Long An đã suy giảm đáng kể sau khi mất một số vị trí chủ lực vì đã chuyển sang đội bóng khác.
Thế nên, chuyện chuyển bảng có nhiều điều thú vị song nhờ sự tình cờ, tin vui đối với Long An là thuận tiện cho cả hai đội bóng nam, nữ sau vòng 2 sẽ diễn ra vào tháng 9 tới.
Vẹn cả đôi đường cho 2 đội Long An ở Vòng 2 giải VĐQG PV Gas 2019
Ảnh: THIÊN HOÀNG
PHÚC VĨNH
Trong cuộc họp kỹ thuật trước vòng 1 giải VĐQG 2019 vào sáng nay (2/4), ông Trần Đức Phấn (Phó Tổng cục trưởng Tổng cục TDTT - Phó chủ tịch LĐBCVN) đã có cuộc trao đổi với các trưởng đoàn và HLV trưởng các CLB tại Ninh Bình và Bắc Ninh, để truyền đạt ý kiến của lãnh đạo Bộ VH-TT&DL. Qua đó, các lãnh đạo và HLV trưởng các CLB cần tạo điều kiện tốt cho các cầu thủ tham gia tập trung tốt vào ĐTQG nam và nữ, để xây dựng lực lượng tốt nhất, chuẩn bị hướng đến SEA Games sắp tới, riêng ĐTQG nam cần có định hướng dài hơn để đặt mục tiêu đoạt HCV SEA Games 2021 được tổ chức tại Việt Nam. Điều này, trang www.bongchuyensaigon.online đã từng được cố Tổng thư Ký LĐBCVN - ông Hà Mạnh Thư chia sẻ 19 năm trước, ông nhận định: "Bóng chuyền Việt Nam có nhiều cơ hội đoạt HCV ở ĐTQG nam hơn là ĐTQG nữ nên chúng ta cần đầu tư nhiều hơn cho bóng chuyền nam..." Tuy nhiên, những năm qua, ĐTQG nam vẫn chưa được quan tâm tốt, các giải thi đấu quốc tế chỉ quan tâm đến bóng chuyền nữ vì dễ thu hút tài trợ và khán giả. Thậm chí, ngay cả LĐBCVN cũng không đầu tư tốt khi kinh phí một năm cho ĐTQG nam chỉ khoảng 40.000 USD nên rất ngại cho ĐTQG nam tập huấn nước ngoài. Có chi tiết khá buồn là trước SEA Games 29, BHL ĐTQG nam muốn cho các tuyển thủ đổi gió từ Nhổn (Hà Nội) vào TP Nha Trang để thi đấu với CLB Sanest Khánh Hòa vài ngày cũng bị từ chối vì không có kinh phí nên chỉ tập "chay" ở Nhổn đến ngày lên đường.
Vì vậy, với tín hiệu lệnh tích cực từ Tổng cục TDTT trước vòng 1 giải VĐQG 2019, hy vọng ĐTQG nam sẽ được quan tâm hơn, để phấn đấu đạt mục tiêu HCV SEA Games 2021 sắp tới!
Ảnh: AVC
THANH NAM 
Nên tâp trung vào những điều cần làm!
Ngay khi trang www.bongchuyensaigon.online thông tin về địa điểm dự kiến tổ chức Vòng 2 giải VĐQG PV Gas 2019 tại Long An, người hâm mộ và các chuyên gia, HLV, VĐV khắp nơi rất quan tâm. Trong đó, khách mời quen thuộc là Người Quan sát (NQS) đã có những chia sẻ ngắn về vấn đề này. Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc gần xa
Xin ông cho biết ý kiến về thông tin vừa được chúng tôi đưa, rằng nếu không có địa phương khác thì Long An sẽ đăng cai tổ chức cả 2 bảng vòng 2, vòng chung kết nam nữ, vòng giữ hạng nam nữ giải Bóng chuyền VĐQG PV Oil 2019 vào cuối năm?
NQS: Điều này không khả thi. Phải phân biệt chuyện ngoài Long An đánh tiếng xin tổ chức 1 bảng của vòng 2 thì hiện nay "chưa" có địa phương nào khác chứ chắc gì đã "không"?. Bởi dường như từ trước đến giờ  chẳng có quy định nào nêu hạn chót nộp đơn xin đăng cai. Cũng phải kể thêm năm nay còn có điểm khác khiến nhiều nơi phải cân nhắc việc này. Đó là dựa vào kết quả vòng 1, sẽ có sự xáo trộn đội ở mỗi bảng vòng 2 nên mọi việc chẳng phải vội vàng gì. Đến thời điểm cần thiết nào đó, có khi nhiều địa phương ráo riết xin, buộc Ban Tổ chức phải xét chọn. Cho nên theo tôi, việc cần làm trong lúc này là LĐBCVN dự thảo sẵn các điều kiện, tiêu chí, bộ quy chế xét chọn địa phương được trao quyền đăng cai, công bố công khai, minh bạch và gửi các phía có liên quan đóng góp rồi hoàn thiện thành Quy chế chính thức. 
Thế còn với Long An thì sao, thưa ông?
NQS: Long An là 1 trong những lá cờ đầu của cả nước về truyền thống đào tạo thày giỏi, trò giỏi trong môn Bóng chuyền nam, nữ. Thế nhưng ngoài lần gần nhất vào năm 1996 đến nay, họ chưa đăng cai tổ chức giải VĐQG. Nên nhớ 23 năm không làm việc đó, nhiều thế hệ con người đã thay đổi, công việc tổ chức giải khác trước xa, Nhà thi đấu Long An vốn bé nhỏ, cũ kỹ, xuống cấp nghiêm trọng nhiều năm, trong khi lực lượng trọng tài đỉnh cao là người địa phương chẳng có ai nên ít hy vọng tham mưu, góp ý cho lãnh đạo địa phương điều gì bổ ích. Từ những lẽ đó, tuy có LĐBCVN chi viện phần lớn công tác điều hành song nếu chủ quan, tôi nghĩ Long An khó tổ chức thành công như các nơi khác đã từng làm.
Ngoài ra, theo ông thì còn điều gì trăn trở?
NQS: Nói thật, đọc thông tin trên trang www.bongchuyensaigon.online, đại loại "đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử BCVN, Long An đăng cai cả 2 bảng vòng 2 giải Vô địch quốc gia", tôi hơi lo nếu đây là sự thật? Bởi vì, cứ thử tưởng tượng, 20 đội nam nữ đỗ dồn về Long An, nhà thi đấu bé xíu, sân tập phụ chẳng có thì "gánh" kiểu gì 40 trận vòng bảng, rồi nghỉ giữa mấy ngày để bước vào vòng chung kết nam nữ, vòng giữ hạng nam nữ? Nghĩa là cần gấp đôi thời gian so với tổ chức ở 2 địa phương như bấy lâu nay. Chưa kể thời gian đến trước để tập, làm quen sân, vậy mỗi đội phải khăn gói ở đây gấp đôi số thời gian như mọi khi - trên 1 tháng thì với chi phí phát sinh này, liệu 18 đội khách có mấy ai đồng ý?
Thế theo ông, để tháo gỡ thì cần giải pháp gì?
NQS: Như đã trình bày ở trên, tôi nghĩ không có gì phải lo. Việc gì đến sẽ đến và tôi tin mọi thứ đều ổn thỏa, tốt đẹp. Tôi nghĩ sau vòng 1 sẽ có nhiều địa phương phía Nam xin đăng cai thêm 1 địa điểm nữa để đồng hành cùng Long An tổ chức. Không Khánh Hòa thì Tây Ninh chẳng hạn, hoặc Bình Dương, Đắc Lắc. Còn như khó nữa thì do LĐBCVN đã không còn thu lệ phí đăng cai như trước nên chúng ta có thể đánh tiếng với các địa phương có nhà thi đấu khá tốt nhưng không cách xa mấy so với Long An, như Tiền Giang (25km), Trà Vinh (khoảng100km nhưng đường sá đã thông thoáng, không qua phà). Điều cần làm là Long An phải gấp rút nâng cấp nhà thi đấu cho đủ chuẩn, liên hệ chuẩn bị bố trí hệ thống các sân tập phụ, hạ tầng giao thông, khách sạn, đồng thời Ban Tổ chức giải và LĐBCVN cần xây dựng ngay các tiêu chí và ban hành quy chế xét chọn để căn cứ vào đấy thực hiện.
Xin cảm ơn ông về cuộc trao đổi này.
MAI ANH Thực hiện 
Được đánh giá là một trong những lò đào tạo VĐV trẻ tốt nhất nước, VTV Bình Điền Long An cũng đi đầu trong việc chuyển nhượng cầu thủ bóng chuyền, kể cả cho mượn có thời hạn lẫn thi đấu lâu dài
Chưa bao giờ VTV Bình Điền Long An phải lo lắng về chuyện nhân sự của đội bóng khi tham dự các giải đấu trong nước và quốc tế, kể cả khi hàng loạt cầu thủ trụ cột lần lượt chia tay đội trong những năm qua vì nhiều lý do. Đội lớn có biến động, lập tức một dàn cầu thủ trẻ từ đội U21 được triệu tập bổ sung, đồng thời đội năng khiếu lứa 16-18 tuổi cũng tăng cường công tác tuyển dụng và đào tạo, không để một ngày nào ba tuyến của CLB giàu truyền thống này thưa vắng quân số trên sân tập cũng như phải dời hoãn giáo án tập luyện.
Ông Thái Bửu Lâm, Trưởng đoàn VTV Bình Điền Long An, cho biết một khi công trình Trung tâm Huấn luyện bóng chuyền được xây dựng xong và đi vào hoạt động ở Bến Lức (tỉnh Long An), dự kiến trong khoảng 1-2 năm nữa, bóng chuyền nữ Long An không chỉ hướng tới việc chinh phục các giải đấu quốc gia mà còn mơ vươn tầm ra sân chơi khu vực và châu lục. Từ những năm 80 của thế kỷ trước, giới chuyên môn bóng chuyền Việt Nam đã phải nhìn nhận Long An là "đất bóng chuyền", đến huyện, xã nào cũng có thể phát hiện những VĐV tiềm năng. Nhiều HLV từng trầm trồ khi nhìn thấy các VĐV năng khiếu phụ trách khâu vệ sinh sân bãi tại Long An bởi chiều cao và cấu trúc cơ thể quá lý tưởng của những gương mặt còn rất trẻ này.
Chẳng phải chuyện mới mẻ gì khi từng đưa bộ ba cầu thủ ngôi sao gồm Nguyễn Thị Ngọc Hoa, Nguyễn Thị Kim Liên và Trần Thị Thanh Thúy xuất ngoại thi đấu tại Thái Lan và Đài Loan, cũng từng nhiều lần trao đổi cầu thủ với các CLB trong nước qua các trường hợp của Hà Ngọc Diễm, Trịnh Thị Thu Dung, Nguyễn Thị Thu Nhiên (tỉnh Vĩnh Long) hay Nguyễn Thị Trinh, H’mia Êban (Đắk Lắk), tuy nhiên, phải đến đầu năm 2019, VTV Bình Điền Long An mới quyết định đem các cầu thủ trẻ nhiều đội bóng trong nước mượn.
Với phương châm "Không dùng hết thì chia sẻ", đội đã trao cơ hội cho các VĐV trẻ được thi đấu cọ xát, tích lũy kinh nghiệm ở những CLB hàng đầu thay vì phải ngồi dự bị miệt mài cho các cầu thủ ngôi sao đàn chị tại CLB. Tất nhiên, đội bóng cũng sẽ tiết kiệm được khoản ngân sách không hề nhỏ để chi trả lương cho các cầu thủ trong thời gian cho mượn, chưa kể còn nhận lại được một phần "chi phí đào tạo" từ phía các đối tác.
Sau khi đồng ý để chủ công Phan Khánh Vy và phụ công Đặng Thị Mỹ Duyên đầu quân cho Kingphar Quảng Ninh, mới đây, VTV Bình Điền Long An tiếp tục để 2 VĐV tuyến trẻ là chủ công Trương Thụy Anh Phương và libero Nguyễn Thị Thanh Diệu thi đấu cho Truyền hình Vĩnh Long, còn tay chuyền hai Lê Thị Ngọc Trâm chờ gia nhập đội bóng cao nguyên Đắk Lắk… Đây là các VĐV còn rất trẻ, trong độ tuổi 17-19 với các chỉ số chuyên môn về chiều cao, sức bật và cả sức mạnh rất ấn tượng, hoàn toàn có thể trở thành thành viên của các đội tuyển U23 và tuyển quốc gia trong tương lai.
Danh sách "đánh thuê" của VTV Bình Điền Long An còn rất dài trong bối cảnh giá trị cầu thủ được xác định đúng mức, giúp nhiều đội bóng đáp ứng được nhu cầu nhân sự cho mục tiêu thi đấu cấp thiết trước mắt trong khi chưa thể bảo đảm khâu tự đào tạo. 
ĐÀO TÙNG
Indonesia có nền bóng chuyền nam hùng mạnh và một nền bóng chuyền nữ đang nhăm nhe “soán ngôi” Việt Nam. Hãy cùng khám phá họ làm điều đó như thế nào?
Ở kỳ trước, chúng ta đã cùng điểm qua những điểm mạnh đáng học hỏi ở nền bóng chuyền chuyên nghiệp lớn nhất Đông Nam Á là Thái Lan. Kỳ này, hãy cùng người viết khám phá một nền bóng chuyền mạnh khác của khu vực, vốn đã nhiều năm thống trị bóng chuyền nam Đông Nam Á. Đó chính là bóng chuyền Indonesia.
Khác với Thái Lan, bóng chuyền Indonesia chỉ chuyên nghiệp được ở giải đấu cao nhất, giải Pro Liga. Còn ở những cấp độ thấp hơn, các giải đấu đều chỉ ở tầm bán chuyên như Việt Nam, và ở các giải hạng dưới này, chất lượng cầu thủ lẫn trận đấu đều thua xa chúng ta. Giải Pro Liga cũng được tổ chức theo mô hình kiểu Mỹ, nghĩa là các đơn vị nào hội đủ các điều kiện về tài chính, nhân lực, sân bãi, đều có khả năng đăng ký thi đấu ở Pro Liga, và không hề có chuyện thăng hạng – xuống hạng của các đội bóng. Điều này đã làm giảm đáng kể sự cạnh tranh giữa các đội ở Pro Liga lẫn các giải hạng dưới. Mặc cho những bất cập đó, chỉ một giải Pro Liga thôi là đã đủ giúp bóng chuyền Indonesia vươn tầm châu lục. Đây là giải đấu được tổ chức bài bản, với chất lượng thậm chí còn có phần nhỉnh hơn giải VĐQG Thái Lan ở một số khía cạnh.
Chắc chắn, đó không phải là khía cạnh về cơ cấu tổ chức giải đấu. Khác với giải VĐQG Thái kéo dài tận 6 tháng, Pro Liga thường chỉ đánh trong 4 -5 tháng, có khi còn ít hơn. Chẳng hạn như năm nay, khi có 2 đội bỏ giải, Pro Liga 2019 chỉ đánh từ tháng 12/2018 đến tháng 3/2019. Nhưng dù chỉ diễn ra trong thời gian có hạn, Pro Liga vẫn thi đấu theo một thể thức sân nhà – sân khách khá chuyên nghiệp mà chúng ta có thể học theo.
Nếu như ở giải Thái, mỗi cuối tuần từ tháng 10 đến tháng 3 hàng năm, sẽ có 4 trận đấu được tổ chức tại một sân vận động nhà bất kỳ của một đội bóng trong giải, thì ở Pro Liga, mỗi tháng sẽ có tầm 2-3 “tour” thi đấu ở 2-3 thành phố được chỉ định sẵn bởi Liên Đoàn Bóng Chuyền Indonesia (PBVSI). Các thành phố này không nhất thiết cứ phải là một thành phố sân nhà của một đội bóng nào đó (vì có đến hơn một nửa số đội Pro Liga đặt trụ sở tại thủ đô Jakarta), mà chỉ là một tỉnh thành nơi BTC nhận định rằng họ sẽ có khả năng thu hút được lượng khán giả đến sân đông nhất.
Mỗi tour như vậy sẽ gồm từ 10-12 trận đấu, thi đấu trong 3 ngày (riêng năm nay, khi số đội tham gia giảm đột ngột, số trận cũng theo đó giảm còn 8-9 trận trong 3 ngày). Ở mỗi thành phố mà giải đấu đi qua, PBVSI đều chỉ định một đội bóng nhận thành phố đó làm sân nhà của mình. Chẳng hạn, ở tour đầu tiên năm nay, đội Jakarta Pertamina được chọn làm chủ nhà của tour tổ chức tại sân Among Raga, thành phố Jogjakarta. Các CĐV Jogjakarta đến sân đều cổ vũ cho đội bóng “con nuôi” này nồng nhiệt như thể đội bóng này thực sự “đóng đô” ở đây.
Thiết nghĩ, đây là một mô hình tổ chức khá thú vị mà chúng ta có thể xem xét áp dụng vào bóng chuyền Việt Nam. Bởi lẽ, nó là một “bước đệm” nằm giữa lối tổ chức truyền thống của chúng ta và lối tổ chức chuyên nghiệp của Thái Lan, mà không cần đến quá nhiều chi phí di chuyển của các đội. Vì BTC đã “nhắm” những địa điểm có nhiều người đam mê bóng chuyền để tổ chức tour, tiền vé thu được từ các SVĐ chật kín CĐV sẽ được dùng để trang trải chi phí đi lại và ăn ở cho các đội, vốn không phải là quá nhiều, khi cả giải chỉ bao gồm 6 đội nam và 5 đội nữ.
Nói đến chuyện bán vé, đây cũng là một nét tân tiến nữa của bóng chuyền Indonesia khi họ áp dụng phương pháp phân chia các hạng vé trong sân của bộ môn bóng rổ. Hạng vé rẻ nhất sẽ dành cho các ghế ngồi trên cao, ở xa mặt sân nhất, tiếp theo là các hạng vé gần sân hơn, và đắt đỏ nhất là hạng vé courtside, nghĩa là vé dành cho các ghế ngồi được kê trên mặt sân, chỉ cách VĐV có vài bước chân. Thiết nghĩ, đây lại là một cải tiến nữa mà chúng ta có thể áp dụng nhằm tăng thu nhập cho BTC. Tuy nhiên, một phần thu nhập này cần được đầu tư ngược lại vào lực lượng an ninh trong sân, tránh tình trạng kiểm soát vé lỏng lẻo và để khán giả tuy mua hạng vé rẻ nhưng lại ngồi vào hàng ghế của hạng vé đắt hơn, ảnh hưởng đến quyền lợi của những người đã bỏ nhiều tiền để thưởng thức chất lượng trận đấu tốt hơn. Thêm vào đó là tình trạng bảo vệ mở cửa cho người quen vào sân miễn phí, thậm chí là ngồi vào các ghế Courtside, như đã diễn ra ở Cúp Hùng Vương nhiều năm gần đây.
Ngoài ra, khả năng ngoại giao khôn khéo của PBVSI, mà điển hình nhất là ông ủy viên Ban Thường Vụ Hanny Surkatty. Cùng với những thành viên PBVSI khác (đa số là các tướng lĩnh nhiều ảnh hưởng trong ngành công an & quân đội Indonesia), Hanny đã vận động được rất nhiều nguồn tài trợ “khủng” đầu tư vào bộ môn bóng chuyền nước này. Có thể kể đến những doanh nghiệp quốc doanh sừng sỏ như tập đoàn dầu khí Pertamina, tập đoàn điện lực quốc gia Indonesia Electrik PLN, hãng hàng không quốc gia Garuda Indonesia, ngân hàng lớn nhất miền tây Indonesia Bank Sumsel Babel, ngân hàng quốc gia BNI, cùng với những doanh nghiệp tư nhân hàng đầu đất nước như tập đoàn đa ngành Samator (đội bóng từng có sự phục vụ của Ngô Văn Kiều), tổng công ty phân bón Gresik Petrochemical (tương tự như công ty Bình Điền đang tài trợ cho đội nữ Long An) và ngân hàng BJB Bandung. 
Song song với việc vận động tìm nhà tài trợ, PBVSI còn cực kỳ chủ động trong việc giữ chân các nhà tài trợ này, bằng việc tạo mọi điều kiện để tạo ra giá trị gia tăng cho họ trong mỗi trận đấu. Nếu như ở Việt Nam, đầu tư vào bóng chuyền gần như là một khoản tiêu hàng năm vài tỷ để “nuôi” một tập thể hai mươi mấy người, mà hầu như các doanh nghiệp đầu tư bóng chuyền không thu lại được lợi ích gì, ngoài sự thỏa mãn của các ông/bà bầu đam mê bóng chuyền, thì ở Indonesia, đầu tư vào bóng chuyền lại là một hoạt động mang lại lợi ích thực sự cho các nhà tài trợ.
Ở mỗi trận đấu Pro Liga, PVBSI đều bố trí một màn hình gần 200 inch (chưa rõ là tài sản của PBVSI hay đi thuê), cùng với 4 bộ loa lớn đặt ở bốn góc sân, khi trận đấu đang diễn ra, thì màn hình này đóng vai trò là bảng điểm điện tử của trận đấu, nhưng bất cứ khi nào trận đấu được tạm dừng (hai đội xin nghỉ giải lao giữa hiệp, technical time-out) hoặc khoảng nghỉ giữa hai trận, thì màn hình này liên tục phát những đoạn phim quảng cáo ngắn của các nhà tài trợ các đội bóng. Thi thoảng còn có những đơn vị bên ngoài mua quyền phát quảng cáo của họ xen kẽ với những đoạn phim nói trên. Việc đưa nội dung quảng cáo của doanh nghiệp mình, liên tục mười mấy lần trong một ngày, đến với lượng khán giả có khi đông đến ngót vạn người luôn là một mơ ước của bất kỳ người làm marketing nào.
Đó là chưa kể ở mọi trận đấu, BTC còn cho các đội dựng rất nhiều băng rôn, poster quảng cáo khắp sân vận động, nhằm tạo thêm giá trị quảng bá cho các đội bóng nói riêng và doanh nghiệp tài trợ nói chung. Bên ngoài sân, BTC cũng bố trí những sạp bán hàng lưu niệm, thức ăn nhanh, … xen kẽ với những sạp quảng bá cho thương hiệu các nhà tài trợ. 
Chính nhờ sự vận động này của PBVSI mà các đội ở Pro Liga đã có được nguồn tài trợ dồi dào, và đủ sức để thu hút các tay đập không những giỏi chuyên môn mà còn đẹp về ngoại hình như Anna Stepaniuk (tuyển thủ quốc gia Ukraina, từng giúp đội tuyển nước này vô địch châu Âu và ẵm luôn danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất), Lindsay Stalzer (từng nhiều năm chơi cho tuyển Mỹ, cùng đội tuyển nước này vô địch thế giới và phá nhiều kỷ lục cá nhân ở giải bóng chuyền quốc gia Mỹ), Kongyot Ajcharaporn và Kokram Pimpichaya (bộ đôi cầu thủ triển vọng vào hạng nhất của bóng chuyền nữ Thái Lan vào thời điểm hiện nay), Aleksandar Minic (tuyển thủ quốc gia Montenegro với chiều cao 2m05). Đây là một phần lớn lý do lôi kéo khán giả đến sân thi đấu.
Tuy nhiên, một trận đấu bóng chuyền theo thể thức chuyên nghiệp dù có hay đến đâu, thì cũng sẽ có những lúc nhàm chán. Ấy vậy mà các sân bóng chuyền Pro Liga không khi nào là không đầy kín khán giả. Điều này có thể được lý giải là do đầu óc tổ chức sáng tạo của BTC. Chẳng hạn như ở tour Pro Liga gần đây nhất, BTC đã sắp xếp một … DJ nữ với đầy đủ dụng cụ để “quẩy” nóng không khí trên sân trong giờ giải lao giữa hai trận đấu.
Nhiều năm nay, chúng ta luôn tự bảo nhau rằng “bóng chuyền mình còn nghèo”, và xem đó như là dấu chấm hết, là lời bào chữa tối hậu cho sự kém phát triển của bóng chuyền Việt Nam, đúng theo kiểu bao cấp xin-cho. Nếu có tiền từ trên rót xuống thì phát triển, còn không thì bỏ xó. Tuy nhiên, thời thế đã thay đổi, và tấm gương bóng chuyền Indonesia ở trên đã cho thấy, kinh phí hoạt động không phải là cái không thể có, nếu như quá trình tổ chức được phát triển một cách bài bản và có chiều sâu. Vấn đề còn lại ở đây, là các nhà hoạch định bóng chuyền Việt Nam có thực sự quyết tâm thay đổi hay không mà thôi.
BẠCH YÊN
… Và Chuyên Nghiệp Từ Ngoài vào Trong
Thêm vào đó, Liên Đoàn Bóng Chuyền Thái Lan (TVA) cũng là một trong những nhà làm bóng chuyền vào loại tâm huyết và chuyên nghiệp nhất nhì châu Á. Cứ nhìn vào trang chủ của họ là đủ biết. Trang chủ của TVA so với AVC rõ ràng là hơn một trời một vực.
Nếu trang chủ TVA đầy đủ thông tin, giao diện đẹp và được xây dựng một cách vững chắc, thì trang chủ của AVC chỉ là một trang WordPress nghèo nàn về nội dung, xấu xí về thiết kế, với nhiều trang tin bị thiếu cập nhật đến nỗi khi click vào sẽ ra lỗi mất trang (404 Error). Chỉ riêng chuyện dòng slogan của trang chủ AVC còn chưa đổi thành một câu slogan riêng của tổ chức này, mà vẫn còn ở trạng thái mặc định của WordPress (với câu “Just Another WordPress Site”) là đã đủ hiểu trang chủ này bị bỏ bê như thế nào.
Nói chung, nếu so với trang chủ của Liên Đoàn Bóng Chuyền Việt Nam thì cả hai trang web nói trên vẫn còn hơn chán, bởi lẽ hiện tại trang chủ của LĐBCVN đã “sập” mà không hẹn ngày trở lại.
Sự chuyên nghiệp của các nhà làm bóng chuyền Thái Lan còn được thể hiện ở sự chăm chút trong việc thống kê và cập nhật một cách hoàn chỉnh mọi thông tin của giải đấu. Ở mỗi mùa giải, TVA đều mở một trang tin riêng trên ngân hàng tri thức Wikipedia và cập nhật tất tần tật mọi chỉ số của mùa giải lên trang này, chẳng hạn như mùa giải 2018 – 2019. Từ lịch thi đấu, bảng xếp hạng, tới thành tích cá nhân, số khán giả đến sân, cho đến chỉ số chi tiết từng trận, tất cả đều được cập nhật một cách trọn vẹn ở trang này. Thiết nghĩ, nếu LĐBCVN không có đủ kinh phí để duy trì một trang chủ, thì họ có thể xem xét việc hoạt động qua những kênh miễn phí như Youtube (đã có), Facebook (đã có) và Wikipedia (chưa có) như người Thái.
Việc cập nhật thông tin một cách trọn vẹn và đầy đủ bằng tiếng Anh trong suốt nhiều năm qua, đã dần dà giúp cho các VĐV Thái Lan có nhiều lợi thế so với phần còn lại của Đông Nam Á:
Họ sẽ có cơ sở thống kê chính xác để biết mình đang đứng ở đâu, đồng thời có một hướng đi hoàn thiện bản thân một cách rõ ràng hơn, thay vì chỉ xem băng ghi hình sau mỗi trận đấu một cách cảm tính.
Người hâm mộ sẽ dễ dàng tiếp cận với giải đấu và các thông tin, thay vì phải mày mò tìm kiếm ở các trang tin không chính thống.
Quan trọng hơn, các tuyển trạch viên nước ngoài sẽ có cơ sở dữ liệu chính xác và đầy đủ để thuyết phục đội bóng chủ quản xuất tiền mua các cầu thủ Thái. Không phải ngẫu nhiên mà Thái Lan chính là nước “xuất khẩu” VĐV bóng chuyền nhiều nhất trong suốt hơn thập kỷ vừa qua.
Nếu một CLB Thổ Nhĩ Kỳ hay Indonesia muốn có sự phục vụ của một cầu thủ Việt Nam tuyển trạch viên của đội bóng nước này sẽ phải đến VN, xem cầu thủ nọ thi đấu vài trận, và rồi về CLB chủ quản tìm cách thuyết phục chủ tịch bỏ tiền mua một cầu thủ mà chẳng có gì trong tay ngoài vài cuốn băng ghi hình của một vài trận đấu. Trong khi đó, cũng với tuyển trạch viên đó, nếu muốn mua một cầu thủ Thái, họ sẽ dễ dàng tiếp cận được với mọi thông tin chi tiết đến từng cú đập bóng của cầu thủ đó, rằng cầu thủ nọ đã chuyền chính xác ra sao, phòng ngự xuất sắc như thế nào, … trong suốt 10 mùa giải vừa qua. Lẽ dĩ nhiên, vị chủ tịch nọ sẽ dễ dàng gật đầu đồng ý mua cầu thủ Thái, hơn là cầu thủ Việt nọ, bởi trong mắt ông ta, xác suất mà cầu thủ Thái thành công là cao hơn hẳn so với cầu thủ Việt Nam, chỉ đơn giản vì có nhiều số liệu thống kê về cầu thủ Thái hơn.
Rõ ràng, nếu xét về yếu tố nhân lực, thì Thái Lan không hơn Việt Nam là mấy, tuyển nữ Thái Lan chỉ cao trung bình 1m78, có 6/22 VĐV cao từ 1m80 trở lên, không có ai cao quá 1m85, trong khi tuyển nữ Việt Nam đã có chiều cao trung bình là 1m80, hơn Thái đến 2cm. Nhưng nếu xét về cách sử dụng nguồn nhân lực đó (đào tạo trẻ, rèn luyện, thể thức thi đấu, thống kê, …) chúng ta vẫn còn nhiều điều cần phải học hỏi. Vấn đề với chúng ta bây giờ, đó là ý chí thay đổi từ phía các nhà lãnh đạo ngành bóng chuyền có đủ mạnh hay không mà thôi.
BẠCH YÊN
Khám phá con đường lên chuyên của bóng chuyền Thái Lan (P2)
… Cho Đến Chuyên Nghiệp Từ Trên Xuống
Để có được thành quả chói lọi như ngày hôm nay, không thể không kể đến công lao của các nhà làm bóng chuyền Thái Lan. Mỗi bước tiến của bóng chuyền Thái đều có dấu ấn đậm nét của những con người tâm huyết này, đặc biệt là ngài chủ tịch Liên Đoàn Bóng Chuyền nước này, ông Somporn Chaibangyang.
Đầu tiên phải kể đến sự khôn khéo và nỗ lực của giới bóng chuyền xứ sở Chùa Vàng, khi họ đã khôn khéo vận động được Liên Đoàn Bóng Chuyền Châu Á (AVC) đến đặt trụ sở ở Bangkok, thủ đô nước này vào năm 2014, sau khi tổ chức này rời khỏi Bắc Kinh, Trung Quốc.
Việc có được “bộ não” của tổ chức điều hành toàn bộ hoạt động bóng chuyền châu Á ở ngay “sân sau” của mình đã mang lại lợi thế cực lớn cho bóng chuyền Thái Lan.
Trước hết, phải kể đến việc họ sẽ tiếp cận được những luồng thông tin mới nhất, những tiến bộ và thay đổi mới nhất mà AVC áp dụng vào bóng chuyền, bất kể là trên bàn thảo luận hay là trên các bản thông cáo. Tôn Tử đã nói, “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Với việc trụ sở AVC đặt ngay tại trung tâm Bangkok, người Thái luôn luôn có được lợi thế về mặt “biết người”, ngay từ khi trận đấu còn chưa chính thức bắt đầu.
Tiếp theo, việc AVC có trụ sở đặt tại Thái Lan đồng nghĩa với việc họ sẽ có được một sức ảnh hưởng nhất định lên cơ quan này. Chưa bàn đến chuyện sức ảnh hưởng này là “ngoài sáng” hay “trong tối”, chỉ riêng việc vị Tổng Thư Ký AVC – ông Shanrit Wongprasert – là người Thái, đã cho thấy lời nói của người nước này có sức nặng như thế nào trước giới quản lý bóng chuyền châu Á. Đó là chưa kể đến việc hai trong số bốn nhà tài trợ chính hiện tại của AVC là các tập đoàn Thái Lan (đài SMM Sport và nhà sản xuất dụng cụ thể thao Grand Sport Group).
Nói như vậy không có nghĩa là các đội tuyển xứ sở Chùa Vàng không chiến thắng dựa vào thực lực của mình. Họ đấu bắng thực lực và cả những yếu tố bên ngoài khác. Người viết chỉ muốn đưa ra một thống kê nho nhỏ: Từ trước đến nay, đã có 27 giải đấu ở mọi cấp độ thuộc hệ thống thi đấu của AVC được tổ chức tại Thái Lan, và tổng cộng 38 lần người Thái lọt vào tốp 4 đội mạnh nhất (tính luôn cả những lần không tổ chức ở Thái).
Trong thể thao thì yếu tố tinh thần là cực kỳ quan trọng. Nếu được thi đấu trên sân nhà, dưới sự cổ vũ cuồng nhiệt của khán giả nhà, sẽ là điều không lạ nếu như đội bóng “con cưng” của nước đó thi đấu với 150% sức lực và lẽ dĩ nhiên là khả năng giành danh hiệu của họ sẽ cao hơn rất nhiều.
BẠCH YÊN
Tác giả Bạch Yên từng là cây viết rất được yêu thích trên trang www.bongchuyensaigon.online, với những bài viết rất sắc xảo và chính xác về thực trang bóng chuyền ở Việt Nam. Vừa qua, trong chuyến công tác tại Thái Lan, anh đã có cuộc khám phá bí quyết đã giúp người Thái giữ được đẳng cấp trong làng bóng chuyền châu lục và thế giới, dĩ nhiên là tạo khoảng cách rất xa với "ao làng" Đông Nam Á. Được sự cho phép của tác giả Bạch Yên, trang www.bongchuyensaigon.online xin được trích đăng để gửi đến bạn đọc và các nhà chuyên môn của bóng chuyền Việt Nam.
Bấy lâu nay, bóng chuyền Việt Nam, từ cấp độ CLB đến ĐTQG, từ nội dung Nam sang nội dung Nữ, đều ngước nhìn lên các đội Thái Lan mà thèm thuồng tự nhủ: “Ước gì mình cũng được chuyên nghiệp như họ”. Rõ ràng, các đội bóng Thái đã liên tục gặt hái được những thành công vang dội, không chỉ ở tầm khu vực mà còn ở cả tầm cỡ quốc gia, và căn cơ của sự thành công đó nằm ở các giải đấu quốc nội của họ. Dưới đây, hãy cùng người viết đi khám phá bí quyết nào đã làm nên sự chuyên nghiệp của bóng chuyền xứ sở Chùa Vàng.
Chuyên Nghiệp Từ Dưới Lên …
Kể từ năm 2005, bóng chuyền Thái đã lên chuyên nghiệp khi chuyển từ thể thức thi đấu “gộp” từng giải theo truyền thống sang thành thi đấu theo dạng Giải VĐQG như ở bóng đá. Các đội bóng đánh liên tục trong 6 tháng – thường là từ tháng 10 đến tháng 3 năm sau – với vòng tròn 2 lượt, các trận đấu dàn trải vào các cuối tuần, với quy định về sân nhà, sân khách được tuân thủ nghiêm ngặt.
Điều này không những giúp cho các VĐV bóng chuyền Thái Lan có được sự luyện tập, cọ xát thi đấu liên tục trong suốt cả năm. Riêng đối với các VĐV thuộc tốp đầu của nền bóng chuyền Thái, việc sắp lịch thi đấu vào giai đoạn “không giống ai” của họ cũng là một toan tính thâm sâu nữa của các nhà làm bóng chuyền Thái, bởi lẽ sau khi giải VĐQG kết thúc, các VĐV ngôi sao Thái sẽ có dịp được tiếp tục rèn luyện cọ xát nếu như được các CLB nước ngoài nhắm tới.
Đơn cử như giải VĐQG Philippines thường đánh từ tháng 4 đến tháng 12, còn giải VĐQG Indonesia đánh từ tháng 2 đến tháng 5 hàng năm. Điều này đã giúp nhiều VĐV ngôi sao của Thái có mặt ở các giải đấu này, có thêm cơ hội học hỏi và nâng cao thu nhập. Các VĐV còn lại, nếu không được xuất ngoại thi đấu thì cũng sẽ có cơ hội được cống hiến cho ĐTQG, khi đa số các giải đấu lớn ở cấp độ ĐTQG thường được thi đấu vào giai đoạn giữa và cuối năm.
Ngoài giải VĐQG được tổ chức chuyên nghiệp, họ còn có giải Super League dành riêng cho các đội bóng mạnh nhất ở giải VĐQG, và giải Pro Challenge tương tự như giải hạng A của Việt Nam. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là giải Pro Challenge cũng được tổ chức với thể thức chuyên nghiệp hệt như giải VĐQG.
Ảnh: LÊ VI
BẠCH YÊN
Giải hạng A toàn quốc 2019: Các đội lưu ý điều gì về điều lệ?
Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam (VFV) vừa ban hành Điều lệ giải Bóng chuyền hạng A toàn quốc năm 2019. Đây là việc làm thường xuyên vào mỗi đầu năm mới nhằm giúp cho các địa phương và đội bóng có sự chuẩn bị tốt nhất trước khi bước vào giải đấu.
Tìm hiểu về điều lệ là một việc không thể thiếu, giúp các đội bóng ít gặp bỡ ngỡ trong quá trình tham dự giải đấu. Thế nên trang www.bongchuyensaigon.online xin giới thiệu cùng quý bạn đọc gần xa. 
Từ những quy định chung….
Theo quy định của điều lệ, "Mỗi địa phương, ngành không được đăng ký 2 đội (do cùng một địa phương, đơn vị quản lý) trong cùng một hệ thống giải".
Như vậy sẽ có trường hợp các đội bóng ngành Công an (CA Phú Thọ, CA Hải Dương, Công an TPHCM, CA Quảng Bình, Bộ Tư kệnh CSCĐ - K20), Quân đội (QK3, QK4, Trung tâm TDTT Quân đội) vướng vào quy định của điều lệ.
Bởi, về phía các đội bóng thuộc ngành Công an, không thể cho rằng như Công an Quảng Bình chẳng hạn, là của tỉnh Quảng Bình vì việc quản lý ngành dọc từ con người cho đến kinh phí hoạt động, bổ nhiệm, điều động cán bộ ở Công an Quảng Bình đều do Bộ Công an chịu trách nhiệm. Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Bình chỉ lãnh đạo về công tác Đảng và giao thực hiện các nhiệm vụ chính trị tại địa phương.
Trường hợp các đội bóng ngành Quân đội cũng không khác, Quân khu 3 tuy có Bộ Tư lệnh nằm trên đất Hải Phòng và quản lý địa bàn các tỉnh vùng Duyên hải, Đông Bắc bộ nhưng vẫn do Bộ Quốc phòng trực tiếp chịu tránh nhiệm quản lý, tương tự như Quân khu 4. Đối với Trung tâm TDTT Quân đội thuộc Cục Quân huấn - Bộ Tổng Tham mưu, đơn vị này cũng sử dụng kinh phí do Bộ Quốc phòng rót, con người do nơi này quản lý và bổ nhiệm.
Tuy nhiên, theo một thành viên có trách nhiệm của Ban Tổ chức giải, thì quy định này ra đời từ rất lâu. Trong thực tế, đến nay tất cả các đội cùng ngành như Công an, Quân đội, Dầu khí (các đội nữ như Vietsov Petro, Xây lắp dầu khí Thái Bình Dương, PV Oil Thái Bình trước đây) hoặc cùng địa phương như Maseco TP Hồ Chí Minh và Công an TP Hồ Chí Minh (từng thi đấu ở Giải Vô địch quốc gia chẳng hạn), vẫn được thi đấu trong cùng một hệ thống giải. Điều quan trọng là trong văn bản đăng ký thi đấu của từng đội không trùng dấu đỏ, đồng nghĩa có 2 đơn vị phụ trách khác nhau thì xem như hợp lệ.
….cho đến những ràng buộc cụ thể! 
Theo Khoản 4. Mục I. “Mỗi đội được đăng ký danh sách các thành viên theo quy định của Luật Bóng chuyền, tối đa 14 vận động viên (nếu đăng ký trên 12 vận động viên phải có 2 Libero), tối thiểu là 10 vận động viên. Đội nào đăng ký không đủ vận động viên sẽ không được thi đấu”.
Thực tế thi đấu nhiều năm gần đây của Bóng chuyền VN cho thấy, việc đăng ký số lượng tối đa 14 VĐV với các đội trở thành quen dần thì tuy rất hãn hữu, song vẫn có trường hợp đội bóng chỉ đăng ký số lượng tối thiểu – 10 VĐV. Từ đây mới có chuyện dở khóc dở cười: trong quá trình thi đấu, một vài cầu thủ của đội “đăng ký 10 VĐV” bị chấn thương, ốm đau nên không thể ra sân ở các trận còn lại và khi làm thủ tục đầu trận đấu, chỉ có 7 – 8 cầu thủ trình làng. Thế thì có cho đội này thi đấu hay không cũng là một vấn đề vốn làm đau đầu các nhà tổ chức: về tình thì “nên”, về lý thì không hiểu có vi phạm quy định điều lệ hay không?
Tuy nhiên, theo một quan chức trong Ban Thi đấu – trọng tài của VFV, việc này có lẽ nên hiểu đúng về từ ngữ: Đăng ký danh sách tối thiểu 10 VĐV (đơn xin tham dự, danh sách mẫu O2 bis, thẻ VĐV, giấy khám sức khỏe), riêng khi tham gia thi đấu thì có thể ít hơn do nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng phải tuân thủ đúng theo quy định của luật (trường hợp không đủ VĐV sẽ bị áp khung xử lý cụ thể).
Kế đến, Điểm 1.2. Khoản 1 Mục II quy định “Đăng ký bổ sung, thay đổi VĐV: Các đội đăng ký bổ sung hoặc thay đổi chức năng vận động viên cho vòng bán kết và chung kết bằng văn bản gửi về Văn phòng Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam. Hồ sơ đăng ký dự giải và văn bản đăng ký bổ sung hoặc thay đổi chức năng vận động viên gửi trước thi đấu 01 tháng”. Cần hiểu rằng, đây là quy định trong trường hợp bổ sung, thay đổi giữa các vòng đấu, riêng trong từng giải đấu, trận đấu, việc thay đổi chức năng VĐV, như Libero bị chấn thương, ốm đau không thể thi đấu tiếp tục (có chứng nhận của Bác sĩ) và thay bằng 1 VĐV khác có tên trong danh sách đăng ký làm Libero trong khoảng thời gian còn lại của trận đấu hay giải đấu, thì sẽ được thực hiện theo quy định của luật.
Ở Khoản 5. Mục IV. “Đội bóng thuộc đơn vị đăng cai được quyền chọn trận đấu và đối thủ trong lễ khai mạc hoặc bế mạc”. Đây là một trong những điểm mới, nới rộng quyền lợi của đội bóng chủ nhà. Như vậy, đội bóng của địa phương đăng cai có thể được chọn 1 trong 2 quyền: 1. Chọn trận đấu và đối thủ trong lễ khai mạc; hoặc 2. Chọn trận đấu và đối thủ trong lễ bế mạc. Điều này hoàn toàn khác và không cho phép đối với yêu cầu “Chọn trận đấu trong lễ khai mạc và đối thủ trong lễ bế mạc” hoặc ngược lại của đội chủ nhà. 
Tiếp theo, ở Khoản 3. Mục VI “Các đội tham gia thi đấu bắt buộc phải có 02 bộ trang phục thi đấu khác mầu nhau, mẫu trang phục thi đấu phải đúng theo quy định của Luật”. Thực tế cho thấy trong nội dung kiểm tra trang phục ở cuộc họp kỹ thuật các giải đấu lâu nay, hầu như giải nào cũng có một số đội bóng trưng ra mẫu trang phục chưa đúng quy cách, nhất là về kích cỡ của số, băng đội trưởng, màu sắc giữa áo và số áo.
Theo quy định của Liên đoàn Bóng chuyền quốc tế (FIVB), áo của VĐV phải đánh từ số 1 đến 20 và trong một số trường hợp có thể lớn hơn. Trong đó số áo phải ở giữa ngực và giữa lưng. Màu sắc và độ sáng của số phải tương phản với màu sắc và độ sáng của áo. Số trươc ngực phải cao tối thiểu 15cm, số sau lưng phải cao tối thiểu 20cm. Nét số phải rộng tối thiểu 2cm. Trên áo đội trưởng dưới số trước ngực phải có một vạch 8 x 2cm. Đối với các cuộc thi đấu của FIVB, thế giới và các cuộc thi đấu chính thức (các giải trong hệ thống quốc gia của VN chẳng hạn), phải in số áo của VĐV ở ống quần đùi bên phải. Số phải cao từ 4 – 6cm, nét số rộng ít nhất 1cm. Cấm VĐV cùng đội mặc trang phục khác màu nhau (trừ VĐV Libero) hoặc áo không có số chính thức.
Ở Khoản 2. Mục VII. “Những đội không đủ đội hình đăng ký tham dự lễ khai mạc hoặc không ở lại nhận thưởng thì không được lĩnh tiền thưởng” là một quy định đúng song thực tế chưa được các đội nghiêm túc chấp hành và Ban Tổ chức một số giải cũng thường dễ dàng du di: Lễ khai mạc thường không có bộ phận nào kiểm tra xem các đội tham dự - đặc biệt là hai đội thi đấu sau buỗi lễ và các đội đã thi đấu xong trước đó, có dự ít nhất 10 VĐV hay không. Và sau đó trong lễ bế mạc, người ta cũng ít khi đem đối chiếu kết quả tham dự lễ khai mạc để chế tài – “không được lĩnh tiền thưởng” nếu đội từng vi phạm sau đó có thành tích cao và đã có rất nhiều đội, nhất là các đội đạt hạng Ba, Tư, giải Khuyến khích chỉ cử 1 đại diện ở lại và đều được BTC cho phép “lĩnh tiền thưởng”.
Và cuối cùng, điều khác hơn so với các mùa giải trước đây khi ở Khoản 2. Điều VIII quy định “Các đội tham dự giải nộp lệ phí thi đấu 5.000.000đ/vòng đấu (Năm triệu đồng/vòng đấu)”. Bởi những năm trước đây, lệ phí thi đấu chỉ thu 1 vòng, các đội vào vòng sau không phải tiếp tục đóng. Điều này có lẽ cần được các nhà tổ chức làm rõ “có” hay “không” để thuận tiện cho các đội hạng A dự toán kinh phí trước khi tham dự mùa giải 2019.
PHÚC VĨNH
Vòng 2 - VCK giải VĐQG PV Gas 2019: TPHCM đã từ chối đăng cai!
Sau khi Long An đã được xác định là địa điểm tổ chức bảng B của Vòng 2 và VCKXH giải VĐQG PV Gas 2019, thì mọi người đang chờ đợi một địa phương lân cận đăng cai để thuận lợi cho các đội bóng di chuyển, đỡ mất sức khỏe. Sau khi Vĩnh Long, Bến Tre dù rất nhiệt tình nhưng do không đảm bảo sân bãi nên người hâm mộ kỳ vọng TPHCM sẽ đăng cai là hợp lý nhất. Bởi vì, TPHCM đang là ĐKVĐ rất mong tiếp tục lập thêm một kỷ lục lịch sử vô địch lần thứ 2 liên tiếp (Sau khi Seaprodex vô địch 5 năm liên tục 91-95 đến nay chưa lần nào bóng chuyền TPHCM vô địch 2 lần liên tiếp) trên sân nhà sẽ thuận lợi hơn. Một lãnh đạo đội bóng đã từ chối khéo với lí do: "Bụt nhà không thiên"? Nhưng ông quên rằng, năm 2015 trên sân Rạch Miễu (Quận Phú Nhuận), HLV trưởng Bùi Huy Châm và các học trò đã lội ngược dòng sau khi thua 2 ván đầu trước Sanest Khánh Hòa, để giúp bóng chuyền TPHCM đăng quang vô địch lịch sử sau 17 năm xa cách. Vì vậy, lại một mùa bóng nữa, HLV trưởng Bùi Huy Châm sẽ phải vất vả động viên các học trò cố gắng từng trận trên đất khách, để hy vọng bảo vệ thành quả đang giữ.
Sau khi nhận được thông tin, một lãnh đạo LĐBCVN chia sẻ: "Hy vọng, sau vòng 1 - giải VĐQG PV gas 2019, các đội bóng có nhiều cơ hội nhất sẽ xin đăng cai bảng còn lại...?" Theo như vậy thì có thể tiếp tục là Khánh Hòa, ĐakLak, Hà Tĩnh... thậm chí là cả Tây Ninh?
THANH NAM
Sau khi nghe ông Lê Trí Trường (TTK VFV) chia sẻ trên trang www.bongchuyensaigon.online về đối tượng tham dự cúp quốc tế Truyền hình Vĩnh Long, sẽ ưu tiên là các đội bóng nhóm dưới, để được đưa vào hệ thống thi đấu của LĐBCVN hàng năm, ông Nguyễn Thanh An (Ủy viên BCH LĐBCVN - Phó giám đốc Sở VH-TT&DL tỉnh Vĩnh Long) đã phản hồi.
Ông nghĩ sao với ý kiến của ông Lê Trí Trường về đối tượng tham dự cúp quốc tế Truyền hình Vĩnh Long ở những giải sau, khi đưa vào hệ thống thi đấu của LĐBCVN?
Ý của anh Lê Trí Trường theo tôi hiểu là cũng có ý tốt cho phong trào nhưng chưa chính xác. Vì quyền chọn đối tượng tham dự là do BTC cúp quốc tế Truyền hình Vĩnh Long quyết định. Bởi vì còn để phục vụ người hâm mộ bóng chuyền phía Nam, thu hút các doanh nghiệp tham gia tài trợ, để phát triển phong trào nên cần đối tượng chất lượng, chứ không thể chỉ là những đội từ hạng 5-10 của Việt Nam.
Vậy theo ý kiến của ông như thế nào?
Dĩ nhiên, là một ủy viên BCH LĐBCVN, chúng tôi cũng ủng hộ phát triển phong trào nên sẽ cân nhắc chọn 1 đối tượng ở nhóm dưới nhưng cũng phải chọn thêm các đội nhóm trên để giúp các cầu thủ của chúng tôi có cơ hội thử thách với đối tượng mạnh cùng các đội bóng nước ngoài tốt.
Ông có tiếc khi hệ thống thi đấu của LĐBCVN 2019 vẫn chưa có cúp quốc tế Truyền hình Vĩnh Long?
Điều này không quan trọng vì chúng tôi vẫn phải tổ chức để phục vụ người hâm mộ bóng chuyền quê nhà và tạo cơ hội cho các đội bóng chúng tôi cọ sát trưởng thành hơn. Còn việc đưa vào hệ thống thì phải đưa thôi vì Hội nghị BCH vừa qua đã ra nghị quyết rồi, phải thực hiện việc này thôi.
Vậy cúp quốc tế Truyền hình Vĩnh Long năm 2019 sẽ được tổ chức thời điểm nào thưa ông?
Theo tôi tìm hiểu thì vào khoảng thời gian 5-10/9/2019 là hợp lý vì các ĐTQG đã tham dự hoàn tất các giải quốc tế trở về nên sẽ tham dự đầy đủ, để cống hiến cho khán giả.
Xin cám ơn ông!
HOÀNG LIÊN
Mới đây, theo thông tin trên trang www.bongchuyensaigon.online, trong hội nghị thường niên Ban chấp hành Liên đoàn Bóng chuyền VN (VFV) năm 2018 tổ chức vào ngày 20/1/2019 tại Hà Nội, có lẽ theo đề xuất của phía địa phương đăng cai, các thành viên VFV đã nhất trí đưa giải Bóng chuyền quốc tế Cúp Truyền hình Vĩnh Long 2019 vào hệ thống thi đấu quốc gia, bắt đầu từ năm nay. 
Đây quả là tin vui cho giới bóng chuyền cả nước vì đã có thêm một thương hiệu giải đấu tầm vóc quốc tế tại VN khẳng định vị thế của mình sau lần tổ chức đầu tiên vào năm 2015 (mới chỉ duy nhất đội tuyển nam Campuchia được mời tham dự để chuẩn bị cho SEA Games cùng năm). Lần gần nhất tổ chức tại Vĩnh Long vào năm 2018, có đến 4 đội bóng nước ngoài tham gia, gồm 2 đội nam (Malaysia, Campuchia) và 2 đội nữ (Malaysia, Philippines), cùng với các đội trong nước như Long An, TP Hồ Chí Minh, XSKT Vĩnh Long (nam), Binh chủng Thông tin, Trẻ VTV Bình Điền Long An, Truyền hình Vĩnh Long (nữ).
Tuy nhiên, gần 1 tháng đã trôi qua kể từ sau hội nghị VFV, khi mà lịch thi đấu Thể thao thành tích cao 2019 (trong đó có môn Bóng chuyền) và lịch thi đấu Bóng chuyền 2019 đã được Tổng cục Thể dục thể thao và VFV ban hành hoặc công bố với các giải đấu còn khuyết danh địa điểm tổ chức đã được điền lắp gần đầy chỗ trống, nhiều người vẫn chưa thấy lộ diện một số thông tin cơ bản như về thời điểm tổ chức của Cúp Truyền hình Vĩnh Long 2019.
Thế nên, hiện có nhiều đồn đoán, đại loại tại hội nghị, một thành viên Ban chấp hành VFV là người địa phương Vĩnh Long do quá tích cực nên đăng ký trong khi hành trang của vị này chưa có gì, kể cả chưa phải là người có tiếng nói sau cùng về chuyện kinh phí và các điều kiện đảm bảo khác để tổ chức giải đấu nhằm tránh khỏi một số điều tiếng không đáng có từ các lần tổ chức trước.
Bởi, để tổ chức một sự kiện thể thao quan trọng như Cúp Truyền hình Vĩnh Long, các nhà tổ chức đã phải bỏ ra khoản kinh phí ngày càng tăng dần và lần gần nhất vào năm 2018 không dưới 1 tỷ đồng, trong đó kinh phí giải thưởng 400 triệu đồng (80 triệu, 60 triệu, 40 triệu, 20 triệu đồng cho từng giải nhất, nhì, ba, tư nam và nữ). Đây là số tiền hoàn toàn do nguồn xã hội hóa - sự đồng hành của các doanh nghiệp trong và ngoài tỉnh từ công tác vận động tài trợ của Liên đoàn Bóng chuyền tỉnh Vĩnh Long.
Có lẽ có một điều các nhà chuyên môn chưa lường hết để tham mưu cho Ban Tổ chức giải - như ở lần tổ chức vào năm 2018, là nếu các khách mời ở giải nam với 5 đội bóng chất lượng cao đủ tạo sự yên tâm thì ở giải nữ lại là chuyện khác. Ngoài đội chủ nhà Truyền hình Vĩnh Long – đương kim vô địch giải năm 2017 với quyết tâm cao, thì thành phần ra sân của 2 đội danh tiếng trong nước có lẽ chưa làm hài lòng các nhà tổ chức đã bỏ tiền ra để xây dựng thương hiệu cho giải đấu. 
Rõ ràng, dù Ban Tổ chức rất trọng thị khi điền tên mời 2 trong số 3 đội bóng hàng đầu của Bóng chuyền nữ VN là VTV Bình Điền Long An và Thông tin Liên Việt Postbank nhưng rất tiếc, cả hai đều đem đến giải 2 đội bóng trẻ - Binh chủng Thông tin và Trẻ VTV Bình Điền, chuẩn bị tham dự Giải Trẻ Cúp các CLB toàn quốc 2018 sau đó ít ngày (cũng tổ chức tại Vĩnh Long). Chưa hết, hai khách mời quốc tế đến từ Malaysia và Philippines chỉ là các đội bóng có trình độ cỡ hạng A của Bóng chuyền nữ VN nên dẫn đến chất lượng chuyên môn của nhiều trận đấu không đạt yêu cầu của nhà tài trợ lẫn người xem trực tiếp và đông đảo khán giả hâm mộ cả nước qua màn ảnh nhỏ.
Tìm hiểu thêm thì được biết, dù số tiền tài trợ khá dồi dào song không hiểu sao trong công tác tham mưu xây dựng kế hoạch tổ chức, chuyện phân biệt đối xử “nội” – “ngoại” lại không minh bạch giữa nghĩa vụ và quyền lợi.
Theo thông tin BCSG Online nắm được, một số đội bóng trong cuộc – đặc biệt là các đội bóng nữ trong nước, phản ảnh rằng cùng là khách mời nhưng trong khi Malaysia, Philippines, Campuchia đều được Ban Tổ chức đưa đón, lo nơi ăn chỗ nghỉ chu đáo nhưng trình độ chuyên môn thấp, còn họ thì buộc phải tự túc và còn đóng khoản lệ phí tham gia 5 triệu đồng/đội? (khoản này sau đó Ban Tổ chức không thu vì chẳng đội nào tự nguyện đóng). 
Lẽ ra, để thu hút được các CLB hàng đầu của Bóng chuyền VN tham dự như Ban Tổ chức các giải Quốc tế VTV Cúp Bình Điền, Cúp Quốc tế Liên Việt v.v từng thực hiện, các nhà tổ chức Cúp Quốc tế Vĩnh Long không thu lệ phí tham dự, đồng thời hỗ trợ mỗi đội 30 – 40 triệu đồng, hoặc lo chi phí di chuyển, ăn, nghỉ trong thời gian tham dự sự kiện thể thao quốc tế này, thì họ sẳn lòng cử lực lượng mạnh nhất đúng với tên gọi tham gia và chắc chắn giải đấu sẽ có chất lượng cao như mong đợi của các nhà tài trợ, Ban Tổ chức giải và nhất là khán giả hâm mộ.
Thế nên, có lẽ chẳng quá muộn khi lịch thi đấu 2019 của Bóng chuyền VN chưa chính thức ghi tên Cúp Bóng chuyền Quốc tế Vĩnh Long nhưng rõ ràng, quỹ thời gian còn lại đủ để bộ phận tham mưu kế hoạch tổ chức giải chiêm nghiệm những gì còn tồn đọng nhằm giúp cho sự kiện này tiếp tục tạo nên tiếng vang lớn, một thương hiệu mới đối với Bóng chuyền Việt Nam, không chỉ kể từ năm 2019.
Ảnh: DƯƠNG THU
HỒNG ÁNH